Home
  • -1

Con đọc bài Nghĩ về Người Ra Đi của Cha Giuse mà sao nước mắt cứ dâng trào. Tin Người rời Giáo phận Dalat để nhận một nhiệm vụ mới bất ngờ quá, mà không phải chỉ có con, mà con nghĩ cả Giáo phận này cũng ngỡ ngàng khi phải chia xa người Cha thân yêu bấy lâu nay luôn lo lắng cho đàn con.

Riêng con, còn biết bao nhiêu việc con chưa kịp làm như ý Người dặn. Con thì hay bê trễ – Người thì hiền hậu nhắc nhở động viên. Người tin giao cho con những công việc với sự tin tưởng mà không cần mặc cả, xét đoán…  Mỗi khi có dịp, Người cho gọi con đến đển dạy bảo, chỉ vẽ cho con biết sống phục vụ và yêu mến.

Đôi lần con được đi bên Người, và có một lần con được cùng Người đọc kinh nguyện trên chặng đường Bảo Lộc – Cát Tiên. Lúc đó, con xấu hổ lắm vì thấy mình không xứng đáng được Người yêu thương như vậy. Nhưng con lại nghĩ ngay đến Mẹ Maria và xin Mẹ cầu Chúa cho con được giữ những giây phút hạnh phúc ấy. Và con nguyện cố gắng đáp trả sự yêu thương của Người bằng sự nỗ lực làm việc.

Người vẫn thường hỏi: công việc làm ăn của con ra sao?…Con cảm động với sự quan tâm lo lắng của Người đối với những Giáo dân như con. Mà không phải chỉ có con,  mà mỗi khi đi tới thăm những buôn làng Người vẫn hỏi thăm những người dân nghèo như vậy. Người nói: Tôi vẫn nhớ tới anh em và hằng ngày vẫn cầu nguyện cho anh em…

Con vẫn biết rằng, rồi không bao lâu Chúa sẽ xếp đặt cho chúng con một chủ chăn mới để tiếp tục công việc của Người ở Giáo phận này. Nhưng không hiểu sao sự ra đi của Người cứ rát xé trong lòng con thế nào ấy, dù biết rằng tất cả mọi sự đều trong Thánh ý Thiên Chúa.

Con sẽ luôn cầu nguyện cho Người luôn bình an trong sứ vụ mới. Xin cho Người có thêm những Giáo dân cộng sự để làm sáng danh Cha và để mọi người thấy được chúng con biết sống trong tình yêu Hiệp Nhất.

Thu Trà

Bảo Lộc , ngày Chúa Nhật Chúa Chiên Lành

25-4-2010

  • -2-

Những ngày qua, từ khi nghe tin cha được Đức Giáo Hoàng Bênêđitô XVI bổ nhiệm làm Tổng Giám mục Phó Giáo phận Hà nội, một điều gì đó trong con -và con nghĩ cũng trong nhiều người- khó diễn tả ra được : Một nỗi buồn cho sự ra đi ? Cũng không phải, vì đi đâu cha cũng phục vụ Hội Thánh Chúa và cho phần rỗi các linh hồn. Vui mừng vì sứ vụ mới của cha ? Cũng không phải, vì sứ vụ của cha lúc nào cũng là “Ngài phải lớn lên – còn tôi phải nhỏ bé đi”. Lo âu ? Cũng không phải, vì nếu có lo cũng chẳng giúp được gì cho cha !!!

Còn nhớ trong một lần gặp cha vào chiều thứ Sáu Tuần Thánh cách đây hơn 2 năm, con hỏi : “Thưa cha, có gì vui không ạ ?” và cha chỉ trả lời với nụ cười đơn sơ : “Mọi sự do Chúa lo liệu, mình chỉ biết cầu nguyện và phó thác thôi con”. Và rồi sau đó, cha vẫn nhắc lại với cả Giáo phận : “Hãy hiệp lòng cầu nguyện cho Giáo Hội được bình an và hiệp nhất, đặc biệt trong Thánh lễ mỗi ngày”…

Con cũng biết rằng cha là người hay mũi lòng, dễ xúc động, nhất là khi cử hành Thánh lễ an táng cho một Linh mục nào đó trong Giáo phận, những người mà không ít hơn một lần cha đã nói : “anh em là anh em của tôi, Giáo phận này là gia đình của tôi”.

Thời gian vừa qua, dù biết nơi cha có nhiều điều ưu tư, lo nghĩ, nhưng không chỉ con mà những người con trong Giáo phận này, vẫn chỉ thấy nơi cha sự đơn sơ, luôn tươi cười và hiền lành ; cha vẫn luôn đi đến với những người nghèo khổ, thiếu thốn, bị hắt hủi, bỏ rơi… và con tin chắc rằng những người đó đã đón nhận -qua cha- niềm vui, sự an ủi và tình yêu thương mà Thiên Chúa dành cho họ.

Viết đến đây, con chợt nghĩ đến những người mà trong ngày nhận lãnh chức vụ Giám mục, cha đã nhắc : “Tôi đặc biệt yêu mến, phục vụ anh chị em Dân tộc và giới trẻ”. Và quả thật, trong suốt thời gian phục vụ Giáo phận, hầu như không một dịp lễ nào của giới trẻ lại vắng mặt cha, không một buôn làng người Dân tộc thiểu số nào trong Giáo phận này mà cha không đặt chân đến, cha đã làm mọi điều có thể, để họ được “sống xứng đáng với nhân phẩm mà Thiên Chúa đã trao ban”.

Rồi con thấy cha cũng không quên những người từng gắn bó để phục vụ Giáo Hội khi cha còn là Cha Sở của Giáo xứ Chánh Tòa, hay gia đình những anh em Simon Hòa mà cha đã có thời gian hướng dẫn, dạy dỗ… cha không thể hiện diện với họ trong những lúc vui, nhưng khi gia đình họ gặp chuyện buồn, dù bận rộn đến thế nào đi nữa, cha cũng sẻ chia và an ủi…

Đàlạt là một trong những Giáo phận có nhiều cơ sở các Hội dòng, và con thấy cha rất quan tâm, yêu thương chăm sóc, dù là Hội dòng đã hiện diện từ những ngày đầu thành lập Giáo phận, hay những Hội dòng mới đến, lúc nào cha cũng dành để những tình cảm và điều kiện tốt đẹp nhất cho các tu sĩ.

Có thể rằng đây đó còn những người chưa hiểu về cha, chưa tiếp xúc, chưa thấy được những gì cha đã sống và đã làm cho Giáo Hội, cho Giáo phận Đàlạt này. Thì con tin rằng rồi họ sẽ hiểu nếu biết tìm kiếm Chúa ngay chính trong tâm hồn mình, để có Chúa và với Chúa, nhiều người cùng chung tay xây dựng “Giáo Hội Việt nam thành một gia đình, là con một Cha, anh em một nhà ; cùng nhau tiếp nối sứ vụ của Đức Kitô là yêu thương đến cùng và khiêm tốn phục vụ”.

Những gì cha nhắn nhủ, khuyên bảo, dạy dỗ riêng con, con sẽ nhớ và cố gắng thực hiện để cầu nguyện cho cha trong sứ vụ mà cha đã nhận lãnh.

gđSLĐàlạt

  • 3-Viết Về Một Người Cha

Được tin Đức cha sắp rời xa Giáo phận, lòng con thật buồn. Nếu nói không buồn thì hóa ra con dối lòng mình. Trong con lúc này thật nhiều kỷ niệm…

Sau 1975, Giáo xứ nơi con sinh ra và lớn lên được cha chăm sóc, những tháng ngày ấy thật vất vả khó khăn, áo quần chẳng lành lặn, cơm gạo hàng ngày chẳng đủ no, nhưng đó lại là quãng thời gian mà con nhớ nhiều nhất. Tuổi học sinh thời ấy, chúng con không phải học thêm học bớt gì. Đi học về, coi bài vở, phụ một vài việc vặt trong gia đình xong là chúng con hẹn nhau đến nhà thờ. Dù là cha sở, ngoài công việc mục vụ, cha vẫn cùng các cha, các thầy nuôi heo, nuôi thỏ, nuôi gà, và chúng con cảm thấy vui thích khi được phụ giúp các cha trong những công việc này.

Nhà xứ lúc ấy còn 3 cây mít, những quả mít luôn hấp dẫn chúng con. Một phần vì tuổi nhỏ, một phần vì thiếu ăn, chỉ muốn có cái gì tống cho đầy bụng để không cảm thấy đói, chúng con len lén vặt những quả mít non, vào bếp kiếm thêm tí muối, vậy là cả đám có một “bữa tiệc” ra trò. Đến dịp lễ hay Bổn mạng của một nhóm hay ca đoàn, tiền không có nhiều, gặp đúng mùa mít chín thì cha cho mừng lễ bằng một quả mít, cha con cùng bổ ra và vui với nhau. Hoặc có khi mỗi người góp một nhúm gạo, thứ gạo vừa ẩm, vừa mốc, vừa hôi – cũng ngâm, cũng xay thành bột và cha con lại quây quần bên nhau để ăn từng chiếc bánh canh – có là gì đâu, tí bột với nước mắm, thế mà vẫn ngon, vẫn vui. Dịp nào khấm khá hơn thì đổ bánh xèo, có thêm tí rau, tí hành, tí mỡ… Rồi bắp nổ, thứ bắp vàng dùng cho chăn nuôi, thế mà cũng góp mỗi người một ít, cha cho mấy đồng trả tiền công nổ bắp, vậy là cha-con có buổi liên hoan… Vậy đó, cha không giữ lại cho riêng mình điều gì, cha luôn chia sẻ, hòa đồng với mọi người.

Cũng rất nhiều lần con bị cha la rầy, vì con là đứa hay phá phách và bướng bỉnh, bày hết trò này đến trò khác, có nơi nào, góc nào trong nhà xứ mà thiếu dấu chân của chúng con ??? Cha dạy chúng con học, cha tập cho chúng con làm việc, chỉ bảo cho chúng con từ lời ăn tiếng nói đến cách đi đứng, cư xử sao cho xứng hợp, những điều đó chẳng khi nào con có thể quên được.

Rồi khi con lớn lên, lập gia đình, cha là người hướng dẫn, chỉ bảo, dạy dỗ chúng con học giáo lý hôn nhân. Có lần, đến giờ học, có lẽ cha nhận ra hai đứa mới cãi nhau xong, cha gọi vào cho hai đồng và nói : “hôm nay, có môtô bay biễu diễn, hai đứa con dắt nhau đi coi cho vui”. Hoặc khi biết tâm trạng lo lắng của chúng con trước hôn nhân, cha nói rất đơn sơ và dứt khoát : “Cha tin chúng con thừa sức vượt qua”. Trong Thánh lễ hôn phối cho chúng con, cha không nói gì nhiều, chỉ dặn dò : “Hãy sống xứng đáng với những gì chúng con đã được nhận lãnh”, và cho đến lúc này, Đức cha vẫn luôn hỏi han nhắc nhở chúng con trong đời sống gia đình.

Dù con cái chúng con đã lớn, nhưng mỗi khi gặp, cha vẫn hỏi : “Ba của chúng con dạo này sống thế nào, sống có ngoan không ?”. Vậy là mấy đứa bé thi nhau trả lời. Đứa thì nói “ba con có uống rượu”, đứa thì mách “ba con hút thuốc nhiều, Đức cha bắt ba con bỏ thuốc lá đi”. Đức cha chỉ cười và hỏi “mỗi ngày ba con hút bao nhiêu điếu thuốc ?” Con gái đầu của con trả lời “Dạ thưa Đức cha, ba con hút cả gói”. Đức cha cười rồi nói : “một gói thì nhiều quá, bây giờ cha nói với chúng con, đồng ý cho ba mỗi ngày hút… 10 điếu thôi nhé”. Vậy là chúng nó xụ mặt xuống, vì chỉ muốn Đức cha sẽ bắt con bỏ thuốc lá luôn… Đức cha lại xoa đầu đứa bé nhất rồi nói “bỏ luôn sao được, cha biết là khó lắm, mà nếu ba con bớt được, mỗi ngày chỉ hút 10 điều, cha sẽ thưởng cho chúng con”…

Gần đây, khi biết con gặp thử thách và nản chí … Đức cha đã gọi lại và an ủi rất chân thành nói : “Ông phải gắng lên, phải coi mọi chuyện là nhỏ, là không đáng kể. Cố gắng làm việc, nghĩ đến tha nhân nhiều hơn, phó dâng hết cho Chúa rồi sẽ thấy bình an”.

Thế đấy, Đức cha luôn có cách để người khác bớt đi khuyết điểm của họ, Đức cha luôn tôn trọng phẩm cách của mỗi người Đức cha tiếp xúc, giúp họ tìm được niềm vui trong cuộc sống. Mà con biết, không phải chỉ với con, nhưng rất nhiều người, nhiều gia đình đón nhận được nơi Đức cha những điều tương tự…

Lúc này có những người không thích Đức cha, mà nếu con nói chúng con thương Đức cha, có lẽ họ càng ghét Đức cha nhiều hơn, nhưng không vì thế mà chúng con có thể nói khác đi được. Con nghĩ rằng trước đây, sóng gió, thử thách rất nhiều mà Đức cha vẫn đón nhận, cầu nguyện và vượt qua được, thì lúc này, con mong rồi những hiểu lầm không đáng có cũng mau chóng được xóa tan. Đức cha vẫn vững bước để tiếp tục sứ mạng mà Thiên Chúa và Hội Thánh trao phó.

Cả gia đình con luôn yêu mến và cầu nguyện cho Đức cha.

Khải Linh

  • 4-TÂM TÌNH MỘT HỌC TRÒ

“Con sẽ ra đi để đáp tiếng gọi mời, con sẽ theo Ngài vào lòng thế giới, đường đời gian nguy con có lo chi, mịt mờ tương lai, bên Chúa sánh vai, tình Ngài không phai. Con sẽ ra đi trọn Thánh Ý nhiệm mầu. Con sẽ dâng Ngài trọn niềm yêu dấu, dù đời cô liêu không chút đăm chiêu, dù ngàn âu lo không chút đắn đo, gói trọn tâm tư…” Bài hát “Con Sẽ Ra Đi” có lẽ rất hợp với nỗi lòng của Cha hôm nay, và con đã ngâm nga không biết bao nhiêu lần từ khi nghe tin Cha lãnh nhận Thừa Tác Vụ mới: Một Thừa Tác Vụ đầy thử thách, gai chông và chắc chắn cũng đầy nước mắt, muộn phiền. Những lời chỉ trích, mạ lị, vu khống và thiếu điều đầy màu sắc đe dọa không phải của Tây, của Tàu, nhưng là của chính một số giáo dân Việt Nam rộ lên trên các trang mạng tuần vừa qua. Thật đáng buồn thay! Con lo sợ và hằng cầu nguyện cho Cha can đảm đón nhận mọi thử thách trong bàn tay Chúa Quan Phòng.

Ngày 1 tháng 8 năm 1969, con bước chân vào Chủng Viện Simon Hòa Đà Lạt. Cũng ngay trong năm đầu tiên đầy ngu ngơ và dại khờ ấy, lớp con được Cha làm Quản Nhiệm. Chính Cha uốn nắn chúng con từ cách nói năng, đi đứng, đến cách ăn uống, ngủ nghỉ, sao cho nên người chủng sinh xứng đáng. Suốt hơn 10 năm trời sống và học với Cha, chúng con luôn đón nhận nơi Cha chữ tình đầy nhân ái của người Cha, đầy khích lệ của người Thầy, và đầy chân thành của một người bạn. Ngày con chào Cha để rời Chủng Viện về với gia đình, Cha vẫn ân cần với con: “Con đã cầu nguyện và suy nghĩ kỹ lưỡng chưa?” Con biết Cha rất thất vọng vì quyết định của con, nhưng vẫn niềm nở và chúc con ra đi bình an: “Bậc nào cũng đáng quí và bậc nào cũng có cơ hội để Danh Ngài phải lớn lên. Con cứ sống hết mình với những gì con được đào tạo là Cha vui rồi”.

30 năm sống tại Hoa Kỳ, con vẫn thỉnh thoảng gặp lại Cha và nói chuyện với Cha, được Cha chia sẻ về những ưu tư, những công việc Cha đang thực hiện cho Giáo Phận, cho anh em Dân Tộc, cho những người nghèo khó, những người già yếu neo đơn, và cho các anh em chủng sinh lớp đàn em. Hôm nay, Cha vâng lời lên đường đón nhận Thừa Tác Vụ mới. Giáo Phận Đà Lạt chúng con mất đi một người Chủ Chăn khả kính, các linh mục mất đi người đàn anh thân mến, anh em chủng sinh mất đi một người Thầy thân thiết, người nghèo khó, neo đơn và anh em Dân Tộc mất đi một người Cha nhân ái. Chúng con ai cũng bâng khuâng và hụt hẫng.

Ở tuổi “thất thập cổ lai hy”, dù ở quốc nội hay quốc ngọai, người ta thường đã về hưu nghỉ ngơi và an dưỡng tuổi già; nhưng Cha đã không sống một cách tầm thường như thế. Cha đang sống với tâm hồn của một vị thừa sai nhiệt thành. Cha đã sống với tâm hồn sẵn sàng và trọn vẹn dâng hiến dù phải gian khổ và hứng chịu trăm bề thử thách. “Để lại sau lưng, một khung trời bao nhiêu thương mến, nếp sống thân quen, không ghét ghen. Để lại sau lưng, kỷ niệm yêu dấu, chia sớt lo âu, con xin mãi mãi khắc sâu…”. Cha hi sinh sự êm ả thường nhật, sự bình an sẵn có của chính mình, để chia sẻ cho anh em đang sống ở những nơi chưa có sự bình an và êm ả như của Giáo Phận Đà Lạt chúng ta.

Xin kính chúc Cha trong sứ vụ mới luôn khôn ngoan và trọn vẹn phó thác để Chúa Thánh Thần tác động và thực hiện mọi công trình của Thiên Chúa một cách trọn vẹn. “Con quyết ra đi để đáp tiếng gọi mời. Gieo rắc Tin Mừng vào lòng thế giới. Mở rộng con tim, yêu mến anh em. Mở rộng đôi tay, tiếp đón tha nhân. Cuộc đời con dâng câu hát “xin vâng”… Đẹp thay bước chân người thừa sai! Xin kính chúc Cha thượng lộ trong bình an của Đức Kitô.

Thanh Thanh

Los Angeles, CA

  • 5-LỜI CON MUỐN NÓI

Có lẽ không thành viên Tận Hiến nào mà không xúc động khi nhận được tin Ngoại Phêrô lên đường thi hành sứ vụ mới. Là những người con của Giáo Phận, cùng chia sẻ tâm tình thương yêu với Giáo Phận, chúng con hiệp lòng cầu nguyện cho Ngoại luôn tràn đầy tình yêu Chúa trong bước đường tương lai, một trách nhiệm, một bổn phận không mấy dễ dàng.

Chịu ơn Ngoại, đã dày công dạy dỗ, thương yêu, quan tâm lo lắng cho sự phát triển của Tu Hội, từng thành viên Tận Hiến chúng con cảm nhận được tình thương Thiên Chúa ban qua Giáo Phận. Nếu phải kể lại công ơn của Ngoại trong giây phút này, có lẽ không ngôn từ nào diễn tả cho thấu đáo. Mà cũng chẳng có lời tạ ơn và tạ tội nào đẹp hơn lời tạ ơn bằng chính cuộc sống. Những gì Ngoại Phêrô đã đến và để lại trong tâm lòng Tu Hội chúng con, không thể chỉ là kỉ niệm, là kí ức nhưng nó cần phải được thể hiện bằng cả cuộc sống của từng thành viên kìa. Thiết nghĩ, đó cũng chính là thao thức Ngoại còn nặng lòng với chúng con.

Tu Hội ICM được sinh ra trong lòng Giáo Hội, được ươm mầm từ trong Giáo Phận Mẹ, chúng con được hưởng nhờ sự bảo bọc, chở che, quan phòng của tình yêu Ba Ngôi Thiên Chúa và Mẹ Maria, cùng với biết bao mồ hôi, nước mắt, sự hy sinh, ưu tư, thao thức của các Bậc Chủ chăn Giáo Phận. Như một công trình kỳ diệu của Thiên Chúa, qua dòng thời gian, các Ngài đã nuôi dưỡng Tu Hội chúng con trong lòng Giáo Hội. Mỗi thời điểm là một dấu ấn Chúa đóng ấn tín của Ngài trên Tu Hội, để rồi từ trong lòng Giáo Phận Mẹ, Tu Hội được hiện diện, được tồn tại, lớn lên và phát triển.

Bất kỳ ai biết đến Tu Hội ICM, đều không thể phủ nhận sự nhỏ bé, thấp hèn của một đoàn tông đồ còn non nớt, yếu kém về nhiều phương diện. Thế nhưng, sự hiện diện nhỏ bé ấy vẫn cứ được triển nở mỗi ngày, thầm lặng mà hiện hữu để tình yêu Thiên Chúa lớn lên, cho tha nhân được đón nhận ơn cứu độ.

Chúng con được sự quan tâm của Ngoại, Đấng bản quyền Giáo Phận, trước nhất là do ân huệ nhưng không của Thiên Chúa, nữa là nhờ vào tấm lòng bao dung, quảng đại và thánh thiện của Ngài, Vị chủ chăn hiền lành, thánh thiện. Gương vâng phục, can đảm của Ngoại mãi mãi là nến sáng giữa đời cho chúng con quảng đại bước theo Đức Giêsu, Vị Mục Tử nhân lành sẵn sàng hiến mạng vì đàn chiên. Bóng dáng người cha hiền nhân từ, với vòng tay luôn luôn giang rộng đón nhận tất cả mọi người, với con tim không bao giờ khép kín, hay chia sẻ riêng tư cho bất kỳ một ai nhưng cho tất cả mọi người, với đôi chân không bao giờ biết mệt mỏi, rong ruổi trên mọi nẻo đường nơi có tha nhân hiện diện, mảnh đất nào trong giáo phận cũng in đậm dấu chân Ngoại vẫn còn sống mãi trong tâm lòng chúng con. Những giọt mồ hôi của nhọc nhằn, ưu tư, khắc khoải cho tình yêu cứu độ được lan rộng của Ngoại đã đổ xuống cánh đồng Giáo Phận, hôm nay đang trổ bông trĩu hạt.

Là tông đồ của Chúa, là cộng tác viên trung thành của Thánh Thần, hôm nay Ngoại đã anh dũng ghé vai gánh vác giang sơn Giáo Hội. Theo chân tổ phụ Apraham, Cha của những người có lòng tin, Ngoại tự huỷ đời  mình, bước đến vùng đất Thiên Chúa muốn, nơi ấy có những con người, hơn bao giờ hết đang chờ mong tình yêu cứu độ.

Sự tận hiến trong vâng phục của Ngoại là tấm gương cho từng người Tận Hiến chúng con. Chỉ cần biết tự huỷ hầu có thể tận hiến hoàn toàn cho Thiên Chúa cũng đủ giúp chúng con biết sống xứng với danh gọi của mình. Hôm nay, Ngoại lên đường theo tiếng gọi yêu thương của Thiên Chúa, vô điều kiện, không tức nhiên bỏ lại sau lưng tất cả nhưng là gánh thêm trong lòng nỗi khát khao tình yêu Thiên Chúa được lan rộng.

Mặc dầu chúng con thật sự còn rất nhỏ bé, nhưng vẫn kiên vững hộ tống Ngoại lên đường. Đánh dấu một mức trưởng thành mới, chúng con gạt nước mắt, giã biệt Ngoại. Chúng con hứa sẽ sống tốt hơn trong ơn gọi, trong sứ mạng của mình, nhất là sứ mạng tông đồ, chia sẻ tình yêu cứu độ cho muôn người. Mong xin Ngoại thương tha thứ cho những thiếu sót, lỡ lầm, chưa chu toàn trong bổn phận, trách nhiệm của người con trong Giáo Phận, trong ơn gọi.

Chúng con kính chúc Ngoại lên đường bình an. Hãy an lòng Ngoại nhé, ngoài ấy, không phải chỉ có mình Ngoại đâu, nhưng còn có tình yêu Thiên Chúa, có lời cầu nguyện, hy sinh của cả Giáo Phận và biết bao ân nhân, thân nhân xa gần của Ngoại nữa. Dù bất cứ chuyện gì có xảy ra, ở hậu phương này, chúng con, những người con của Ngoại, vẫn âm thầm cầu nguyện cho Ngoại, chúng con cùng bước với Ngoại vào đời chia sẻ tình yêu Nhập Thể cho muôn người Ngoại nhé. Ngoại ơi, chúng con yêu Ngoại!

M. Hoàng Thị Thuỳ Trang, ICM.

  • 6-Viết tiếp “Chuyện Một Tấm Lòng”

Cách đây 19 năm, sau ngày Đức Cha rời giáo xứ chánh toà để về nhận sứ vụ mới tại  Toà Giám Mục Đà-lạt, chúng con đã thực hiện một cuốn băng cassette để  gửi gắm vào đó những tâm tình của những “Juvenes Xti Regis” đối với người Cha, ngưới đã khai sinh ra nhóm của chúng con. Cuộn băng đó mang tựa đề “Chuyện Một Tấm Lòng”.

Đó là tấm lòng của một người Cha đã trở nên nơi trú ẩn cho những đứa con đang mất phương hướng vì thời cuộc, cũng như cho những đứa con muốn được một nơi qui tụ để trút những buồn lo do cuộc sống đã trở nên khó khăn nhọc nhằn. Nhưng đó cũng là tấm lòng của một người Cha muốn được chia sẻ những ưu tư mà sứ vụ mục tử trong một tình hình cực kỳ tế nhị thường gây nên cho ngài. Thật đúng “Ngài là hy vọng của chúng tôi, là niềm hân hoan cho mọi người. Người làm tin yêu sáng soi mọi nhà và niềm cậy trông thắm hơn hoa” – như lời của bài hát “Người là Linh Mục”, được viết để mừng kỷ niệm 15 năm linh mục của Đức Cha, vào tháng 12.1982.

Chỉ còn đúng một tuần nữa Đức Cha phải rời xa nơi Đức Cha đã được cưu mang, nuôi dưỡng, nơi mà Đức Cha đã lớn lên và đã lãnh nhận các Bí Tích, từ Rửa Tội, đến Thánh Thể, Thêm Sức, rồi đến Truyền Chức Thánh, Linh Mục và Giám Mục, nơi mà đã bao nhiêu năm, trong sứ vụ mục tử, Đức Cha đã đồng hành với những khuôn mặt thân quen. Khi xin Đức Cha phát biểu trong ít phút về giáo xứ chánh toà, nơi Đức Cha đã làm quản xứ trong hơn 16 năm (để đưa vào cuốn phim kỷ niệm 90 năm giáo xứ), chúng con không ngờ, dầu đang trải qua những giờ phút bận rộn và “căng thẳng”, hình ảnh đã đến trong tâm trí để hướng dẫn lời nói của Đức Cha lại là những buổi gặp gỡ cách đây trên dưới 30 năm, trong đó cha con chuyền tay nhau những lon guigoz đựng bữa ăn trưa…

Nay, khi sắp lìa xa Đức Cha, chúng con không còn làm được một cuộn băng  hay một đĩa hát để gửi đến Đức Cha những tâm tình cảm mến tri ân của chúng con, dầu ở thời này, việc làm đó không còn khó khăn như cách đây 19 năm. Để bù lại, chúng con sẽ hát “thật hay”, hát với tất cả tấm lòng thiết tha yêu mến của chúng con, trong thánh lễ cuối cùng Đức Cha cử hành tại nhà thờ chánh toà…Sẽ có bài “Con là đá” cũng đã được viết để mừng Bổn Mạng “Cha Sở” Phêrô. Kết lễ sẽ là bài hát gợi lên định hướng mục vụ của Đức Cha, bài “Hãy làm cho Ngài lớn lên” mà nhiều lần Đức Cha đã nghe chúng con hát từ 15 năm nay. Người hát bây giờ không chỉ là những “Người Trẻ của Vua Kitô”, mà là ca đoàn tổng hợp của giáo xứ chánh toà, (ca đoàn mang thánh hiệu Nicôla từ tháng 12.1995, khi Đức Cha phục hồi ngôi nhà nguyện của Dưỡng Viện Giáo Sĩ Đà-lạt để làm Phòng Truyền Thống của giáo xứ), với tiếng hát đã trở nên rất thân quen với Đức Cha – tiếng hát chỉ “hay” khi vị chủ sự nghi lễ là Đức Giám Mục giáo phận – đặc biệt với những bản đại hợp xướng như “Alleluia”, “Ngợi khen – Laudes”, hay “Trường Ca Phục Sinh”. Ước mong tiếng hát của chúng con, giọng hát của chúng con, sẽ vang vọng mãi trong tâm hồn Đức Cha, như một lời tâm sự, một chút ủi an khi đêm về, trong vắng lặng và cô đơn !

Du-Trường 29/4/2010

  • 7-Ơh Bap Dờn,

Con là K’bơi làng M’răng, làng đạo Pha-ti-ma của Dờn Dung. Chắc là Bap Dờn nhớ con đấy. Con đã thấy và nghe Bap Dờn dạy trong nhà Yàng và được Bap Dờn nói chuyện mấy mươi lần trong các ngày Bạp Dờn đến thăm làng đạo Pha-ti-ma và làng M’răng của con. Chúng con đi lễ và nghe Dờn Dung bảo trong nhà Yàng là Bap Dờn sẽ đến và ở luôn chỗ Hà Nội. Các người lớn trong làng là K’riêng, K’thìn, K’tác, K’dơn bảo con viết thư này cho Bap Dờn để xin Bap Dờn ở lại đây luôn, không đi đến Hà Nội nữa. Chỉ có Bap Dờn cho các người bé trong làng M’răng đi học ở cái trường học và làm rông cho các người trong làng ở. Chỉ có Bap Dờn cho các người trong làng không đi bộ xa đến M’lon xem lễ mà là đi xem lễ ở làng đạo Pha-ti-ma cho gần rông. Các K’ty, K’quet, cả K’qin cứ khóc lóc nhiều lúc đi xem lễ về nhà, vì Bap Dờn đi Hà nội rất xa và không đến thăm làng đạo Pha-ti-ma hay làng M’răng nữa. Ơh Yàng, các người lớn sang bên làng đạo Pha-ti-ma để khóc với Dờn Dung, nhưng Dờn Dung bảo Dờn sẽ sang thăm làng nhiều nữa thay Bap Dờn. Dờn Dung còn bảo các người lớn là cầu xin Yàng cho Bap Dờn nhiều hơn. Chúng con nghe lời Dờn Dung sẽ cầu nguyện với Yàng cho Bap Dờn. Cầu cho Bap Dờn an bình và chóng về với làng M’răng chúng con. Các người lớn bảo cứ đem thư này cho Dờn Dung là Bap Dờn được đọc. Ơn ngai Yàng.

K’bơi ở làng M’răng.

(Thư được Ông trùm An ở giáo xứ Fatima đánh máy (ngày 24-4-2010) và gửi cho web Simonhoadalat.com. Xin cám ơn Ông)

Chú thích của Ông An: Bap Dờn = Đức Cha; Dờn = Cha; Yàng = Thiên Chúa; Ơh Yàng = Lạy Chúa;  rông = nhà; Ơn ngai Yàng = tạ ơn Chúa.

  • 8-« PHÊRÔ ,CON CÓ YÊU MẾN THẦY KHÔNG ? »

(Kính tặng đức cha Phêrô,

nhân ngày đức cha lên đường nhận nhiệm sở mới )

« Phêrô, con có yêu mến Thầy không ? »

Khi sóng biển hồ không còn êm ả, như ngày đầu Ta gặp con và vẫy gọi .

Ta luôn vững lòng về một Phêrô hăng hái, mãi yêu thương và vững bước theo Thầy .

Sóng gió hôm nay, xuôi ngược trên trùng dương, trong cơn thịnh nộ,

vất vả chống chèo, con vẫn một lòng tin nghĩ tới Ta.

Kẻ như ngủ quên, nhưng không quên điều con và anh em, cùng thế gian không làm được.
Hãy cậy tin, Hội Thánh và Ta mãi  luôn đồng hội, đồng thuyền .

Có lúc vô lo, trên đỉnh núi Tabor ngày xưa ấy,

Con có nhớ chăng, khi nói « Ở đây tốt lắm  », sao như đất cao nguyên nay : êm ả, yên hàn .

Cảm ơn con đã không dựng lều, không chôn chân, cắm rễ.
Đường khổ nạn Ta vui đi, khi có con cùng chia sẻ bước gian nan.

Trong vườn Dầu ,Ta có thể xin Cha 12 cơ binh thiên sứ,

Nhưng để tìm cho Cha các linh hồn, Ta cam chịu bắt bớ lúc xuôi tay.

Con thấu hiểu rồi : gươm giáo, quyền lực, oai phong… không là tất cả.

Việc cất gươm đi nhiều khi chữa lành vết thương, hoà giải, cải hoá tâm hồn.

Nơi dinh Thượng Tế, người đời bắt bẻ con và nay như còn bắt bẻ

về tương quan, suy nghĩ, việc công tư, tình yêu con dành sẵn cho Thầy.

Điều quan trọng với Ta, không là lời đối đáp với con người, nhưng là cõi lòng thành thật.

Hãy nghĩ đến Ta, Hội Thánh và lòng con, hơn là nghĩ đến lời người đời nay xuôi mai ngược.

Tiếng gà gáy lúc rạng đông đã làm cảm động, thức tỉnh tâm hồn,

hơn cả ngàn phèng la não bạt , không đức ái, rền vang.

Trời mờ sáng, con bán tín bán nghi, xin được đi trên biển,

Không để biểu diễn với người đời, chỉ là mong mau đến với Ta hơn.

Hãy đến đây, Thầy trò Ta cùng vượt ngàn hiểm nguy giông bão,

Đức tin như đời con, khi bám tay Ta, có thể sẽ nổi trôi nhưng mãi mãi không chìm.

« Phêrô,Con có yêu mến Thầy không ? Có nhớ chăng ba lần Ta đã hỏi ?

Không là vô cớ khi Ta cần người chăn dắt các chiên mẹ, chiên con .

Lúc tưởng được nghỉ ngơi, là lúc bị mặc áo,thắt lưng, phải đi nơi không muốn tới.
Với hành trang tin yêu, hãy xỏ giầy, cầm gậy mục tử trên tay,

rồi cùng Ta hăng hái lên đường .

Thanh Phương

  • 9-ĐI BÊN THÁNH GIÁ

Khi mà ngày Người từ giã chúng con để ra đi nhận nhiệm vụ mới được tính trên đầu ngón tay. Hôm nay, Người lại về lại Giáo hạt Bảo Lộc để chia sẻ và dâng Thánh lễ mừng ngày Gia trưởng Giáo phận Dalat. Dáng Người vẫn bình thản, tuy giọng nói có hơi trầm và khan.

Người ngồi giữa Nhà thờ với chung quanh là các Gia trưởng ở các Giáo xứ, giáo sở hội tụ về. Nghe Người chia sẻ về vai trò người gia trưởng trong gia đình sao mà cảm động, cứ như người cha sắp đi xa lo cho con cái mình sống ở nhà. Người nhắc nhở đủ điều, nhắc đi nhắc lại. Mà thật, Người sắp đi xa thật rồi!

Người ra đi trong lúc còn bộn bề những công việc, những chương trình: Một ngôi Nhà thờ cho người Thượng ở một vùng xa trong Giáo phận, một chén cơm cho người neo đơn, một tủ thuốc cho người nghèo, một quỹ học bổng cho các em học sinh khó khăn…

Cha Giuse Thục ở Gx. Đạ Mbri không còn dịp đưa Người vào thăm Giáo dân ở Phước Bình nữa rồi. Mà Người cũng lỡ hẹn với Giáo dân trên thôn 5 (Cát Tiên) và cả Lộc Bảo nữa… toàn những nơi người nghèo đang chờ Người ghé lại.

Khi sự hiện diện của Người nơi Giáo phận thân yêu này ngắn dần, khi sự có mặt của Người ở Giáo hạt Bảo Lộc trở nên hiếm hoi, quý báu. Chúng con càng yêu qúy Người hơn bao giờ hết, muốn chắt chiu, giữ gìn những giây phút hạnh phúc này.

Sáng nay khi Linh mục đoàn tiến vào Nhà thờ dâng Thánh lễ, con lặng lẽ đứng nhìn Người đi qua những chặng đường Thánh Giá dựng chung quanh Nhà thờ. Con đã lưu giữ lại hình ảnh Người ở chặng Chúa ngã xuống đất và bị quân dữ đánh đòn. Người hôm nay cũng phải chịu đựng những đòn roi, nhưng những đòn roi oan nghiệt ấy không phải từ tay quân dữ mà từ nơi những người “lạ mặt” chưa hề biết gì về Người.

Cuối Thánh lễ sáng nay, khi một số Giáo dân đứng ở đầu Nhà thờ vây quanh Người để tỏ lòng con thảo. Có tiếng sụt sùi đâu đó. Người nói: Tất cả mọi sự đều thuộc về Chúa, chúng ta hãy tin tưởng vào Chúa và luôn luôn cầu nguyện để anh em, con cái luôn hiệp nhất. Người nói mà hai tay Người luôn cầm cây Thánh giá trước ngực, như muốn được sự chở che, như để tăng thêm nghị lực, tăng thêm can đảm để gánh nhận trọng trách trong thời gian tới không mấy dễ dàng.

Giáo dân trong Giáo phận Dalat sẽ luôn cầu nguyện cho Người được bình an.

Thu Trà

  • 10-HƯỚNG VỀ ĐÀ-LẠT


Kính tiễn Đức Cha Phêrô Nguyễn văn Nhơn

Sáng sớm ngày 23-04-2010, như mọi ngày thức sớm đọc tin sáng, tôi bàng hoàng xúc động khi đọc hàng tin trên internet : ” Gíam Mục Nguyễn văn Nhơn về Hà-Nội “. Tôi liền lên mạng của Simonhoadalat.com thì đọc được tin chính thức của Tòa Gíam Mục Đà-Lạt công bố tin Đức Cha Nhơn được Tòa Thánh bổ nhiệm Tổng Gíam Mục Phó Hà-Nội. Tôi lặng người và nghĩ rằng có lẻ không phải riêng tôi mà cả giáo phận Đà-Lạt sẽ phải ngặm ngùi luyến tiếc trước sự ra đi của Đức Cha Nhơn, một vị chủ chiên nhân từ, đạo đức của giáo phận Đà-Lạt trong 16 năm qua.

Tôi được phước duyên biết Đức Cha trong một hoàn cảnh thật là đặc biệt. Dù không sinh quán ở Đà-Lạt nhưng tôi thấy rất gắn bó với thành phố mờ sương này, hơn cả thành phố Saigon nơi tôi sinh ra. Có lẻ vì cảnh đẹp thơ mộng, bông hoa rực rỡ muôn màu, khí hậu dịu mát của miền cao nguyên đã làm cho tôi một lần đến là khó quên. Thêm vào đó những ký ức của cả một thời thơ ấu đã nhiều lần được ba má tôi dẩn lên Đà-Lạt, đã từng biết đến Hồ Xuân Hương, Hồ Than Thở, Thác Cam Ly, Thác Prenn, Thung Lũng Tinh Yêu, trường Võ Bị Đà-Lạt, lycée Yersin, trường Adran,…Nhưng những ấn tượng sâu đậm nhất là những lần cùng gia-đình đến Tòa Gíam Mục Đà-Lạt, đối diện Hồ Xuân Hương, để viếng thăm Đức Cha Simon Hòa Hiền.

Ba tôi đã từng là học trò của Cố Đức Cha Simon Hòa ở trường Thiên Hựu, Huế và đã được Cố Đức Cha thương yêu. Từ khi Ngài được bổ nhiệm Gíam Mục Saigon và Gíam Mục Đà-Lạt sau đó, gia-đình chúng tôi thường đến Tòa Gíam Mục để viếng thăm Ngài. Từ sự yêu quý đó mà ảnh hưởng xâu xa đến cuộc đời chúng tôi. Chính cố Đức Cha đã ‘’gởi gấm” các chị em chúng tôi vào các trường dòng nổi tiếng thời bấy giờ ở Saigon : tôi và em trai vào học trường La San Taberd, cọn chị va em gái tôi vào trường Saint Paul. Và chúng tôi đã tiếp tục học tai đó 12 năm liên tiếp cho tới lớp Terminale. Khi Cố Đức Cha được bổ nhiệm về Đà-Lạt ,ba má chúng tôi thường đưa gia-đình đến thăm Ngài, lần cuối cùng vào hè năm 1973, trước khi Ngài qua đời vài tháng sau đó. Tôi không bao giờ quên được khuôn mặt nhân từ luôn nở nụ cười của Ngài mỗi lần tiếp đón gia-đình chúng tôi. Năm 1996, lúc ba tôi hấp hối ở bệnh viện ở Montréal, ông chỉ trối lại với tôi nhớ đến viếng phần mộ Cố Đức Cha khi có dịp về Đà-Lạt, một vị thầy đã rất thương yêu ba tôi.

Năm 1997, tôi bắt đầu sắp xếp để thực hiện di huấn của ba tôi. Việc trước tiên là tôi phải liên lạc với Tòa Gíam Mục Đà-Lạt để biết tình hình vì từ sau năm 1975, chúng tôi không có liên lạc với Tòa Gíam Mục. Tôi nghĩ đến viết một lá thơ cho đương kiêm Gíam Mục mà tôi chưa biết đến, để xin một tấm hình của Cố Đức Cha Simon Hòa và xin được phép đến Tòa Gíam Mục khi tôi có dip đặt chân tới thành phố Đà-Lạt. Vài tuần sau đó, tôi nhận được thơ trả lời của Đức Cha Phêro Nhơn. Tôi rất cảm kich sự ưu ái của Ngài đã đáp lời thỉnh cầu của tôi trong thời gian ngắn và hỏi thăm tôi chừng nào sẽ về Đà-Lạt. Lời mời gọi đó đã thúc giục tôi sớm lên đường trở về Việt-Nam. Hơn nữa, tôi muốn thực hiện di huấn của ba tôi trước ngày mản tang ông trong vài tháng tới. Hè 1998 là chuyến đầu tiên trở về Việt-Nam nên tôi cũng hơi lo lắng vì không biết có gặp khó khăn gì không khi đến nơi và cũng vất vả vì lúc đó con nhỏ tôi chưa được 3 tuổi, còn bồng trên tay.

Sau vài ngày ở Saigon, vợ chồng tôi cùng 2 con đặt chân lên thành phố Đà-Lạt. Sau 25 năm, tôi rất xúc động khi trở lại thành phố thơ mộng này. Xe chạy vào thành phố, nhìn lại Hồ Xuân Hương, chợ Hòa Bình vẩn không thay đổi. Ngày hôm sau, chúng tôi đến Tòa Gíam Mục yết kiến Đức Cha Phêro. Đức Cha hân hoan tiếp chúng tôi trong phòng khách của Tòa Gíam Mục, cũng nơi này ngày xưa Cố Đức Cha Simon Hòa đã gặp gở gia-đình chúng tôi. Tôi vẩn còn nhớ sự lo lắng của Đức Cha khi Ngài hỏi chúng tôi ở khách sạn bên ngoài có an toàn không. Tôi được biết Đức Cha là người con của Đà-Lạt nên được phục vụ ở Đà-Lạt là lý tưởng nhất. Đức Cha đưa chúng tôi viếng phòng truyền thống, nơi Ngài lưu giũ những đồ cổ truyền của các dân sắc tộc, Mỗi lần khách đến viếng đều được Đức Cha dẩn vào tham quan căn phòng này. Chúng tôi từ giã Đức Cha đế đến Nhà Thờ Chánh Tòa Đà-Lạt viếng mộ Cố Đức Cha Simon Hòa. Tại đây, tôi được găp Cha Sở Guise Võ Đức Minh (nay là Giám Mục Phó Nha Trang) và được Cha đưa đến chân bàn thờ để bia Cố Đức Cha Simon Hòa. Chúng tôi đăt bó bông lên bia và cùng cầu nguyện. Lòng tôi cảm thấy thanh thản nhẹ nhàng vì đã thực hiện được ước nguyện cúa ba tôi và niềm hạnh phúc đến viếng Cố Đức Cha như những ngày xa xưa.

Từ đó, tôi vẫn thường liên lạc với Tòa Gíam Mục Đà-Lạt, với Đức Cha Phêro, Linh Muc Lê Minh Tính, quản lý. Tôi theo dõi thường xuyên sinh hoạt giáo phận trên mạng simonhoadalat, và rât hạnh phúc góp phần xây dựng giáo phận. Tôi vẫn ghi nhớ mãi ân nghĩa cúa các Đức Cha. Tôi vẫn còn giữ niềm xúc động khi nhận được một thiệp cúa Đức Cha Phêro từ La Mã nhân dịp đi viếng mộ các Thánh Phê ro và Phao lô cách đây vài năm. Tại đây, Đức Cha đã không quên cầu nguyện cho gia-đình chúng tôi bên cạnh ngôi mộ các thánh. Có một dịp Tết, tôi có gọi điện thoại về chúc Tết Đức Cha thì được biết Đức Cha thường vắng mặt ở giáo phận các ngày Tết để đi làm lễ ở các làng sắc tộc. Đức Cha rất quan tâm đến người sắc tộc của giáo phận, Ngài thường đến làm lễ và rao giảng tin mừng. Lần sau cùng gia-đình tôi gặp lại Đức Cha vào tháng 7 năm 2005 khi chúng tôi trở lại Đà-Lạt. Ngài vẩn mạnh khỏe, thanh thản và hạnh phúc với công việc tông đồ ở giáo phận mặc dù Ngài cảm thấy ‘’đã có tuổi rồi”. Lần này, tôi xin Ngài cho tôi trở lại viếng phòng truyền thống. Căn phòng trưng bày nhiếu đồ vật hơn lúc trước. Ngài giảng dạy cho chúng tôi nghe lịch sử giáo phận Đà-Lạt từ thời Đức Cha Cassaigne.

Những năm tháng trôi qua, tôi hiểu rỏ tâm tình của Ngài đối với giáo phận Đà-Lạt, nơi Ngài sanh trưởng, và đặc biệt đối với những người anh em thiểu số thật là sâu đậm. Cách đây 2 năm, Ngài can đảm nhận lảnh trách nhiệm Chủ Tịch Hội Đồng Gíam Mục Việt-Nam trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay của Gíao Hội Việt-Nam, nhất là ở miền Bắc. Gíao Hội Việt-Nam đã thực hiện được nhiều thành quả dưới sự lảnh đạo của Ngài. Tôi có dịp xem qua DVD Ad Limina 2009, Ngài cùng toàn thể các Gíam Mục Việt-Nam sang La Mã kính viếng mộ các thánh Phêro và Phaolô và yết kiến Đức Thánh Cha, một sự kiện lịch sử từ trước đến nay. Cũng dưới trách nhiệm của Ngài, Gíao Hội Việt-Nam tưng bừng tổ chức Năm Thánh 2010 ở Sở Kiện tháng 11 năm 2009 vừa qua. Ngày hôm nay, Ngài thực hiện đức ‘’vâng lời” để nhận lảnh trách nhiệm khó khăn hơn và phức tạp hơn ở gíao phận Hà-Nội. Hai ngày sau khi tin bổ nhiệm được loan báo, tôi gọi điện thoại về Tòa Gíam Mục Đà-Lạt để vấn an Ngài và đồng thời ‘’chúc mừng” Ngài. Thay vì nhận lời ‘’chúc mừng’’ đó, Ngài xin lời cầu nguyện cho Ngài. Ngài biết con đường sắp tới sẽ khó khăn, với số tuổi của Ngài đã cao. Thay vì được hưu dưỡng ở nơi sanh quán Đà-Lạt, Ngài chấp nhận sự dấn thân thay cho các người anh em và để vâng theo ý chỉ Tòa Thánh. Ngài rất xúc động khi tôi bài tỏ sự đồng cảm đó với Ngài, những tâm tình đó tôi được diễm phúc thấu hiếu qua những lần gặp gỡ và liên lạc từ hơn 13 năm qua, từ lúc tôi quen biết Ngài. Mấy tháng gần đây, tôi cũng bất mản khi đọc trên mạng những tin xuyên tạc, đầy ác ý đối với Ngài. Nhưng Ngài vẩn âm thầm chu toàn nhiệm vụ của mình mà không một lời lên tiếng. Qủa thật, Ngài quá cao cả !

Cho đến hôm nay, lòng tôi vẩn còn bị chấn động trước tin bổ nhiệm của Ngài. Tôi nói với Ngài là tôi sẽ không còn có dịp thăm Ngài ở Tòa Gíam Mục nửa khi tôi trở
về thành phố Đà-Lạt thân yêu. Ngài trả lời là sẽ gặp nhau trong lời cầu nguyện vậy. Vâng, tôi sẽ ghi nhớ mãi tâm tình này và cầu chúc Ngài nhiều nghị lực để vượt qua
các khó khăn trong nhiệm vụ mới. Hy vong trong tương lai, gia-đình tôi sẽ có dịp cầu nguyện cho Ngài tại mộ các thánh Phêro và Phaolô như ngày nào Ngài đã nghĩ
đến gia-đình chúng tôi.

Từ nơi xa xôi xứ người, gia-đình chúng con kính tiễn Đức Cha Phêro Nguyễn văn Nhơn rời thành phố Đà-Lạt.

Nguyện xin Thiên Chúa luôn giữ gìn Đức Cha.

BS. Nguyễn Quang Hiệp và gia-đình
Montréal, Canada
01-05-2010

  • 11-Tâm tình tri ân

Bảo Lộc, ngày 04 tháng 5 năm 2010

Trọng kính Đức Cha,

Hòa chung với tâm tình của cả Giáo Phận, hôm nay gia đình Cải Xanh chúng con trở về Nhà thờ Chính Tòa Giáo Phận để tham dự Thánh lễ tiễn chân Đức Cha lên đường nhận nhiệm vụ mới mà Thiên Chúa trao phó cho Đức Cha.

Kính thưa Đức Cha, từ khi được tin Đức Thánh Cha bổ nhiệm Đức Cha về làm Tổng Giám Mục Phó Tổng Giáo Phận Hà Nội, sao mà con tim của mỗi người chúng con cảm thấy đau nhói, chẳng ai nói ra, nhưng ai cũng cảm thấy nghẹn ngào từ đáy lòng mình, vì chúng con sắp mất đi một người mục tử hiền lành, một người cha đầy lòng yêu thương, luôn quan tâm chăm sóc tới mọi con chiên trong Giáo Phận, và còn hơn thế nũa, một người Cha luôn thao thức về những phận người nghèo đói, neo đơn, ốm đau, những trẻ em Thượng không có điều kiện học hành…

Chúng con nhìn lại chặng đường 35 năm qua, từ những năm tháng Đức Cha giữ vai trò Cha Tổng Đại Diện Giáo Phận, rồi Giám Mục Phó Giáo Phận, và với vai trò Giám Mục chính Giáo Phận, Đức Cha đã luôn dành mọi công sức để xây dựng Giáo Phận. Chúng con luôn nhớ hình ảnh của một người cha nhân hậu, khiêm nhường, luôn dịu dàng và yêu mến mọi người như thể Cha không muốn đánh mất một ai, Cha luôn sống trọn vẹn với khẩu hiệu Cha chọn : “Ngài phải lớn lên”, và quả thật, Cha luôn nhỏ bé để Chúa Kitô được lớn lên trong mỗi người.

Chúng con nhớ mãi hình ảnh của Đức Cha cách đây hơn 7 năm, khi một số anh chị em trong gia đình Cải Xanh chúng con xin gặp Đức Cha để trình bày về những công việc của chúng con, trong mỗi chúng con là mỗi sự lo lắng, sợ rằng Đức Cha không đồng tình với những công việc tự phát của chúng con. Nhưng ngược lại, trước những cử chỉ ân cần lắng nghe, Đức Cha đã động viên, khuyến khích chúng con, chúng con thực sự cảm nhận được qua Đức Cha, hình ảnh của người mục tử nhân lành hết lòng vì đoàn chiên.

Và cũng từ lần gặp gỡ đó, Đức Cha luôn quan tâm về những công việc của chúng con. Mỗi lần Đức Cha có dịp về Bảo Lộc, anh chị em chúng con lại có dịp gặp gỡ, lắng nghe lời chỉ bảo ân cần đầy tình thương của một người Cha nhân lành. Ngài luôn nhắn nhủ chúng con : trong mọi việc, nếu không khiêm nhường và hiền lành thì không phải là người môn đệ của Đức Kitô.

Kính thưa Đức Cha, chúng con biết rằng sự ra đi của Đức Cha lúc này là một sự thiệt thòi cho Giáo phận nói chung, và cách riêng là một sự mất mát lớn lao cho gia đình Cải Xanh chúng con, chúng con không muốn mất Đức Cha, và chắc chắn chúng con chẳng bao giờ đánh mất hình ảnh Đức Cha trong tim của chúng con. Dù ngày mai đây Đức Cha có ở xa chúng con, nhưng chúng con luôn đồng hành và cầu nguyện cho Đức Cha, xin Chúa Kitô ban thêm sức mạnh và lòng yêu mến nhiệt thành cho Đức Cha, để Đức Cha luôn biết vâng phục Thánh ý Thiên Chúa như Chúa Giêsu Kitô trong cuộc thương khó mà Chúa Cha muốn Người thi hành. Chúng con tin rằng : sự vâng phục trong khiêm hạ và hiền lành, cùng với lời cầu nguyện của mọi người chúng con, nơi nhiệm sở mới, mọi người sẽ nhận ra khuôn mặt Đức Kitô ở nơi con người Đức Cha, dù có những ai đó đang cố tình làm méo mó đi khuôn mặt Đức Kitô nơi Đức Cha.

Gia đình Cải Xanh chúng con luôn ghi ơn Đức Cha, vì nhờ sự nâng đỡ của Đức Cha mà chúng con luôn hiệp nhất trong công việc. Chúng con xin hứa sẽ tiếp tục cộng tác với Giáo Phận thân yêu, với những công việc bác ái mà Đức Cha đang thực hiện. Chúng con xin chúc Đức Cha luôn trung tín trong sứ vụ mục tử mà Chúa trao phó cho Đức Cha nơi nhiệm sở mới.

Thay mặt cho anh chị em gia đình Cải Xanh.

Con : Trần Văn Bắc.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s